Ngày xửa ngày xưa, bên Ai cập có một vị hiền triết tên là Zun-Nun. Ngày kia, một anh thanh niên đến và hỏi ông:
-”Thưa ngài, tôi không biết tại sao những người đáng kính như ngài luôn
ăn mặc theo một cách giống nhau và luôn luôn đơn giản như vậy. Chẳng lẽ
không cần chưng diện một chút, không phải để khoe khoang, nhưng còn vì
mục đích khác nữa chứ, thưa ngài ?”
Nhà hiền triết chỉ cười và
cởi chiếc nhẫn ở tay ra, trao cho chàng trai và nói: “Này anh bạn trẻ,
ta sẽ trả lời câu hỏi của cậu, nhưng trước tiên câu phải giúp ta việc
này đã. Hãy cầm lấy chiếc nhẫn này và đi đến khu chợ bên kia đường, cậu
hãy đổi nó lấy một đồng vàng”.
Cầm chiếc nhẫn đen đúa của
Zun-Nun trên tay, chàng thanh niên tỏ vẻ nghi ngại: “Một đồng vàng? Tôi
không chắc là chiếc nhẫn có thể bán được với giá đó”.
- “Thử
trước đã chàng trai, ai biết được điều gì sẽ xảy ra ?”. Chàng trai trẻ
phóng nhanh ra chợ. Anh ta đem chiếc nhẫn vào hàng tơ lụa, rau cải, thịt
cá và rất nhiều nơi khác. Nhưng sự thực là không ai đồng ý trả cho anh
ta với cái giá đó. Anh ta quay về gặp Zun-Nun và nói: “Thưa ngài, không
một ai đồng ý bỏ ra một số tiền nhiều hơn một đồng bạc để mua chiếc nhẫn
này cả”.
Với một nụ cười nhẹ nhàng trên khuôn mặt trầm tĩnh, nhà
hiền triết đáp lời: “Bây giờ anh hãy ra tiệm vàng ở cuối đường, đưa
chiếc nhẫn này cho ông chủ. Đừng yêu cầu giá bán, chỉ lắng nghe xem ông
ta trả giá bao nhiêu”.
Chàng thanh niên đi đến tiệm vàng theo
yêu cầu và sau đó quay về với vẻ mặt khác hẳn. Anh ta nói: “Thưa ngài,
những lái buôn ở chợ không biết giá trị của chiếc nhẫn này, người chủ
tiệm vàng đã đồng ý mua chiếc nhẫn này với giá một ngàn đồng vàng, và
giá trị thật của nó thậm chí còn lớn hơn nhiều”.
Zun-Nun mỉm
cười và ôn tồn nói: “Đó là câu trả lời cho câu hỏi của anh. Không thể
đánh giá con người mà chỉ dựa vào cách ăn mặc bên ngoài. Những người lái
buôn ở chợ định giá theo kiểu đó. Nhưng những nhà buôn vàng thì không
như thế. Vàng và đá quý luôn tồn tại bên trong mỗi con người, chỉ có thể
được nhận ra và xác định giá trị nếu anh có thể nhìn thấu tâm hồn”.
Cần có con tim để nhìn vào cả một quá trình dài lâu. Chúng ta không thể
ngang nhiên đánh giá người khác chỉ dựa vào những lời lẽ và cách cư xử
trong một lúc nào đó. Nhiều lúc cái ta nghĩ là vàng thì hóa ra là đồng
thau, những thứ ta tưởng là đồng thau thì lại chính là vàng thật”
----NVB----
Nguồn Internet
- Blogger Comment
- Facebook Comment
Subscribe to:
Post Comments
(
Atom
)

0 comments:
Post a Comment