“Chào tất cả các cháu,
Chắc mọi người sẽ bất ngờ vì sao lại có một người già vào viết
confession Bách Khoa, thực ra con trai cô cũng học ở Bách Khoa và hôm
nay cô muốn chia sẻ tâm tư của một người mẹ, người cô đi trước với tất
cả các cháu. Cô là một giáo viên và cũng biết dùng facebook nên đừng
ngạc nhiên nhé!
Trước đây, khi
cô chú lấy nhau, vì tai nạn mà chú qua đời, gia đình khó khăn , nhà xây
còn mới mà chú không được hưởng phúc, nợ nần lại chồng chất và một mình
cô phải nuôi con trai cô. Anh em họ hàng đều là nhà nông, nghèo lắm và
chỉ cho được sự động viên về tinh thần. Suốt 10 năm đằng đẵng, với đồng
lương ba cọc ba đồng của nghề giáo viên, một mình cô đã trả hết nợ cho
gia đình.
Cũng một mình nuôi con khôn lớn, rồi mong cho nó một
con đường sáng hơn đó là ngưỡng cửa Đại học. Cô thương nó vì sự thiếu
thốn tình cảm của bố từ nhỏ và thấy vui khi con mình đèn sách chăm chỉ.
Ngày cầm tờ giấy báo đỗ Bách Khoa của con mình, cô đã khóc, lúc đó thấy
hạnh phúc lắm. Một đứa con thương mẹ, lại rất ngoan làm cô luôn hãnh
diện.
Thế nhưng, không phải lúc nào cuộc sống cũng bằng phẳng
như mình mong muốn. Năm nhất do sự mải chơi và bỏ bê học, con cô đã bị
cảnh cáo. Nó viết một bức thư gửi về cho cô và nói không muốn học nữa,
muốn bỏ học rồi tìm việc gì đó kiếm tiền nuôi mẹ. Suốt một đêm suy nghĩ,
cô không biết là mình làm sai hay do không hiểu tâm lý con cái mà bị
đối xử như vậy.
Mang nặng đẻ đau, nuôi con từ tấm bé. Không có
cha mẹ nào không mong điều tốt đẹp nhất cho con, dù có khó khăn thì cũng
cố gắng để con không phải lo mà tập trung học tập. Có mắng mỏ hay đánh
nó cũng chỉ là cho nó thành người.
Cô bắt xe từ lúc mờ sáng lên
chỗ con mình ở. Cô biết tâm lý giới trẻ không muốn nghe những câu nặng
nề, ngồi tâm sự với nó từ cái ngày bố nó mất cho đến giờ, đây là lần đầu
tiên cô cảm thấy đau lòng và thất vọng nhất về nó.
Đồng tiền
kiếm từ mồ hôi đâu dễ, chắt chiu dành dụm nuôi con, chỉ mong nhận lại là
sau này nó sống tốt, là con người biết cư xử, học tốt, chứ đâu có kể
công nuôi con vất vả hay bắt nó sau này phải cho mình nhà cửa thênh
thang. Tấm lòng cha mẹ nào cũng chỉ vậy thôi, dù đôi khi giận quá mà nói
những câu cay nghiệt với con mình làm nó tủi thân, thì khi ngẫm lại bố
mẹ vẫn thương con mình nhất.
Cô chỉ nói chuyện với con mình nhẹ
nhàng để cho nó hiểu ra sự quan trọng của việc học. Không phải cô không
hiểu và không biết các cháu cũng cần có thời gian giải trí, cũng biết
Bách Khoa quá vất vả, nhìn đứa nào cũng nhom nhem, còi còi ngay cả con
mình cũng vậy, cô thương lắm chứ. Nhưng cuộc sống vất vả bây giờ là để
cho các cháu về sau được sung sướng thôi.
Mong các cháu hiểu
cho nỗi lòng của phụ huynh và sự vất vả của bố mẹ nuôi các cháu khôn
lớn. Mỗi khi làm một việc gì thì hãy nghĩ cho gia đình đầu tiên. Dù có
sai lầm đến mức nào thì không một cha mẹ nào nỡ lòng dứt ruột bỏ con.
Mùa đông cũng lạnh rồi , các cháu giữ gìn sức khoẻ, mặc ấm vào,vì mùa
này rất dễ bị ho và cảm lạnh.
Cô đã dạy con cô như thế, lắng
nghe tâm tư con mình và nói cho nó những điều còn non dại khi nó chưa ý
thức được. Con người ai cũng có sai lầm chỉ là biết mình sai ở đâu để
dừng lại và tìm ra hướng đi mà thôi. Năm nay nó cũng sang năm cuối rồi,
là một khoảng thời gian không ngắn, cô tin chắc nơi Bách Khoa khắc
nghiệt này đã cho nó một đôi cánh để có thể tự bay trên bầu trời rộng
lớn.
Hãy biết cách vượt qua khó khăn và giữ cho mình lí trí, để
trụ vững ở cái nơi được coi là địa ngục nhưng cũng là thiên đường của
những người đủ nghị lực và niềm tin. Cô chúc con trai cô và cho cả các
cháu sẽ luôn khoẻ mạnh, học tốt và luôn yêu thương gia đình, các cháu
hãy cố gắng lên. Chúc bình yên!
Nguồn: Kỷ luật không nước mắt
- Blogger Comment
- Facebook Comment
Subscribe to:
Post Comments
(
Atom
)

0 comments:
Post a Comment