Có bao giờ...
Bạn đến bên bà lão đang lúng túng trước làn xe đông đúc, nắm lấy tay bà
và nói: “Bà để cháu dẫn qua đường nhé!”. Bà lão mỉm cười. Khó khăn bon
chen giữa cuộc đời bỗng nhẹ nhàng hơn.
Có bao giờ...
Bạn chia sẻ những mẩu bánh kem - món quà sinh nhật của bạn - với những
đứa trẻ lang thang đen đúa ở ven đường. Hôm sau, khi bạn bất chợt đi
qua, những đứa trẻ réo gọi tên bạn và vẫy tay chào. Nỗi cô đơn giữa đất
khách quê người của đứa con gái ở trọ chốn Sài thành chợt tan biến...
Có bao giờ...
Bạn lễ phép chào bác giữ xe, cô lao công ở trường. Thoạt đầu cô lao
công và bác giữ xe đều nhìn bạn ngạc nhiên. Nhưng rồi vài ngày nữa, bạn
đang buồn rầu vì một điểm số kém, bất chợt cô lao công rồi cả bác giữ xe
gọi bạn lại: “Bị điểm kém hả bé? Thôi, đừng buồn nữa…”. Tự nhiên khóe
mắt bạn bỗng cay cay. Thật hạnh phúc khi trong cuộc sống có được người
quan tâm đến mình!
Có bao giờ...
Bạn hỏi thăm sức khỏe một
cô gái ăn mặc diêm dúa, làm cái nghề bị xã hội rẻ khinh. Cô gái ấy ngước
lên nhìn bạn, đôi mắt lạnh lùng thường ngày chợt ánh lên niềm vui, đôi
môi khô héo bỗng tươi như đóa hoa hồng: “Cảm ơn em! Chị chỉ bị cảm nhẹ
thôi...”. Bạn có tin không nhỉ, sự quan tâm thật lòng của mỗi người
chúng ta có thể xoa dịu, cứu rỗi được những tâm hồn đang bơ vơ lạc lối?
Có bao giờ...
Bạn quay lại trường xưa. Khoanh tay, thẳng người cúi đầu chào thầy cô
giáo cũ như thời còn là đứa học trò tiểu học. Bất chợt, thấy một đứa học
trò nhỏ của thầy hay cô chạy đến mếu máo: “Bạn N. lấy thước đánh đầu
con...”.
Bạn bật cười, nhớ lại thời xưa cũng từng “quấy rầy”
thầy cô bằng những lý do lặt vặt: mẩu bút chì, viên phấn… Nét bé bỏng
trẻ thơ với thầy cô lúc nào cũng đáng yêu như vậy!
Và có bao giờ...
Bạn sẽ đọc được những điều này và bảo ngay: “Những cái “bao giờ” này
tôi đã từng “có” rồi!”. Lúc đó, có lẽ sẽ mỉm cười và cuộc đời cũng đang
mỉm cười với bạn...
[Gió ]
Nguồn Internet
- Blogger Comment
- Facebook Comment
Subscribe to:
Post Comments
(
Atom
)

0 comments:
Post a Comment