Xưa
thật là xưa, có một ông Vua nọ, một hôm ông ta sai quân lính đặt một
tảng đá lớn nằm chắn ngang đường đi. Xong, ông nấp vào một bụi cây gần
đấy và theo dõi.
Lần lượt ông
ta thấy: Những thương nhân giàu có đi qua, rồi đến những cận thần của
ông đi qua, nhưng không ai có ý định xê dịch tảng đá sang bên nhường chỗ
cho lối đi cả, họ chỉ lẩm nhẩm đổ lỗi cho nhà vua vì đã không cho người
giữ sạch sẽ con đường.
Một lúc sau, nhà Vua nhìn thấy một người
nông dân đi tới với một xe rau cồng kềnh nặng trĩu. Nhìn thấy tảng đá,
người nông dân liền ngừng xe và nhảy xuống đất, cố hết sức mình ông ta
đã đẩy được tảng đá sang bên kia vệ đường. Vừa làm ông ta vừa lẩm bẩm:
"Thật không may nếu có ai đó không thấy mày và vấp phải, chắc là sẽ đau
lắm đây". Xong đâu đấy, người nông dân quay trở lại xe để tiếp tục đi
tiếp, thì bỗng nhìn thấy một bao tiền to đùng đặt ngay chỗ mà ông đã di
chuyển tảng đá. Đó là một một món quà của Đức Vua cho người nào dịch
chuyển được tảng đá.
Câu chuyện của người nông dân này đã giúp
chúng ta nhận ra một điều quý giá mà rất nhiều người trong chúng ta
không bao giờ nhận thấy: Vật cản đôi khi cũng có thể là một cơ hội tốt.
Và trên hết, sự tự giác vì cộng đồng đã được đền đáp một cách xứng đáng.
Đây là bài học về sự tự giác rất cần thiết trong cuộc sống của chúng
ta.
"Một người vì mọi người, mọi người vì một người", chúng ta cùng đoàn kết để tiến lên các bạn nhé!
----NVB----
Nguồn Internet
- Blogger Comment
- Facebook Comment
Subscribe to:
Post Comments
(
Atom
)

0 comments:
Post a Comment